Tại Sao Khái Niệm “Phát Triển” Như Là Một ‘Tôn Giáo’ Kiểu Mới

‘Bán’ khái niệm phát triển cho Châu Phi là khoản đầu tư ‘tốt’ nhất, mà phương tây đã thực hiện, để giữ Châu Phi là ‘cấp dưới’ lâu dài của họ. “Phát triển” như là ‘tôn giáo thế tục’

Châu Phi luôn là thuộc địa của phương tây. Ảnh Shorthandstory

‘Bán’ khái niệm phát triển cho Châu Phi là khoản đầu tư ‘tốt’ nhất, mà phương tây đã thực hiện, để giữ Châu Phi là ‘cấp dưới’ lâu dài của họ.

“Phát triển” như là ‘tôn giáo thế tục’ mà phương tây đã thực hiện để kiểm soát các nước Châu Phi, như là thuộc địa của họ. Điều này tương tự như khi phương tây mang đến ‘Thiên chúa giáo’ để phá hủy nên văn hóa Châu Phi.

Hiện tại, 2 hệ tư tưởng nguy hiểm nhất đang ‘che phủ’ tương lai Châu Phi là Thiên chúa giáo và khái niệm “Phát triển”.

Thiên chúa giáo là tôn giáo dành cho người nghèo, hứa hẹn cuộc sống tốt đẹp cho người Châu Phi sau khi qua đời, đồng thời ‘thu tiền’ của họ ngay bây giờ.

‘Phát triển’ là tôn giáo dành cho những người có học, hứa hẹn cuộc sống tốt đẹp cho người Châu Phi với điều kiện – họ trở thành người ‘da trắng’ (ít nhất là sau khi suy nghĩ, hành động và cư xử giống người da trắng), trong khi người da trắng kiếm tiền bằng cách dạy người da đen cách trở nên giống người da trắng.

Tôn giáo như một công cụ thuộc địa, đã được sử dụng trong quá khứ, nhưng sự phát triển như một ‘công cụ thuộc địa’ lại khá tinh vi và được người Châu Phi chấp nhận một cách ngây thơ.

Cái bẫy lớn nhất của khái niệm “phát triển” được hiểu là “làm cho Châu Phi ‘giống và giống’ châu Âu”.

Sự hiểu biết đó được thúc đẩy bởi các tổ chức ‘da trắng’ như Liên Hợp Quốc, EU, ‘Hoa Kỳ’, các Tổ chức phi chính phủ (NGO), bởi vì khái niệm phát triển có giá trị khiến người Châu Phi mãi mãi là kẻ thua cuộc và luôn cảm thấy thấp kém.

Khái niệm phát triển có nghĩa, “trắng” là mô hình, và “đen” phải học và sao chép mô hình để bắt kịp họ.

Điều đó hoàn toàn sai. Thật kinh tởm khi nghĩ theo cách đó, không chỉ về mặt văn hóa mà còn về mặt kinh tế.

Hãy để tôi đưa ra một số ví dụ

Nếu bạn muốn xây một ngôi nhà theo phong cách – kiến ​​trúc châu Âu, không chỉ người trúng thầu sẽ là công ty châu Âu (vì họ có kinh nghiệm lâu năm về kiểu kiến ​​trúc đó so với người bản xứ), mà vật liệu chính cũng sẽ được nhập khẩu từ các công ty châu Âu.

Nếu người dân Châu Phi chúng ta muốn sống như người châu Âu, họ sẽ ưa chuộng trái cây và rau quả của người châu Âu, thực phẩm châu Âu, thiết bị gia dụng của họ và những người giành được ‘sự ưu tiên đó’ sẽ là các công ty châu Âu, không phải các nhà sản xuất địa phương. Các công ty châu Âu sẽ cung cấp những sản phẩm tốt hơn, bởi vì, họ đi trước chúng ta 2 thế kỷ.

Nếu muốn điều hành các tổ chức, cơ quan hành chính và chính phủ như người châu Âu, chúng ta sẽ phải thuê các chuyên gia tư vấn châu Âu, bởi vì họ có nhiều kinh nghiệm hơn người bản địa, và họ sẽ ‘kiêu ngạo diễu hành’ trong ‘hành lang của các tổ chức của chúng ta’, với tư cách là các chuyên gia.

Nếu muốn trường học và các trường đại học được tổ chức và quản lý như người châu Âu, chúng ta sẽ gặp rủi ro khi dạy cho ‘bọn trẻ’ những thứ không có mối liên hệ và tác động trực tiếp đến thực tế địa phương của chúng ta. Và cuối cùng, họ sẽ đồng nhất với người châu Âu, hơn là người Châu Phi.

Nếu dự án của chúng ta là sao chép châu Âu, do đó chúng ta đã tự nguyện ‘chọn rủi ro’ biến mình thành nô lệ. Họ đã có các giải pháp và mô hình đã được chứng minh và họ sẽ ‘đổ’ ở đây. Bạn không thể đánh bại ‘con chó’ trong ‘trò chơi’ của riêng mình.

Chúng ta cần những mô hình của riêng mình. Sẽ rất khó để bắt đầu, nhưng chúng ta sẽ là chuyên gia trong các mô hình của chúng ta, chứ không phải là học sinh của các trường học ngoài hành tinh (ám chỉ mô hình phương tây – biên tập).

Điều tôi đang nói ở đây rất khó hiểu đối với nhiều người?

Nếu muốn ăn ‘món ăn’ Nhật Bản, trước tiên bạn phải tin tưởng một đầu bếp Nhật Bản, ngay cả khi anh ta không phải là người giỏi nhất, hoặc giỏi hơn đầu bếp Châu Phi được đào tạo về ẩm thực Nhật Bản.

Nếu muốn một ngôi nhà theo phong cách Trung Quốc, trước tiên bạn phải tin tưởng một kiến ​​trúc sư Trung Quốc, ngay cả khi anh ta không phải là người giỏi nhất, hoặc giỏi hơn kiến ​​trúc sư Châu Phi được đào tạo về kiến ​​trúc Trung Quốc.

Nếu bạn muốn hệ thống chính trị dân chủ, bạn sẽ tìm đến một chuyên gia hoặc nhà tư vấn người Scandinavi, ngay cả khi anh ta không phải là người giỏi nhất, hoặc giỏi hơn sinh viên tốt nghiệp chính trị Châu Phi được đào tạo trong các hệ thống dân chủ xã hội Scandinavia.

Nếu muốn học cách ‘thuộc địa hóa’, bạn hãy đến gặp người Anh hoặc người Do Thái. Nếu muốn nghe Jazz ‘hay nhất’, người Mỹ gốc Phi là chân thực nhất. Nếu muốn một ngôi nhà theo phong cách Scandinavian, hãy đến IKEA.

Bạn đã có ý tưởng về phương tây hóa

Những người đã tạo ra một mô hình, hệ thống hoặc thương hiệu đầu tiên sẽ luôn được ưu tiên hơn những người theo sau.

Ví dụ ở New York, có nhiều người Châu Phi nói tiếng Pháp tốt hơn người Pháp bản địa, không may là các gia đình người Mỹ thường đăng quảng cáo: “Chúng tôi đang tìm kiếm một người Pháp bản địa hoặc một người có ngôn ngữ mẹ đẻ là tiếng Pháp”.

Người Châu Phi sẽ xuất hiện, nhưng cơ hội nhận được công việc của anh ta thấp hơn so với một phụ nữ Pháp kém chất lượng nhất ở New York. Bất kể kỹ năng thế nào, họ có thể không được thuê.

Một người châu Âu vô gia cư sẽ có vẻ hợp pháp hơn khi nói về các xã hội châu Âu, ngay cả khi người da đen đã đọc tất cả các cuốn sách về châu Âu.

Không tạo ra những mô hình, hệ thống, thương hiệu đích thực, chúng ta chỉ đang tự đánh lừa mình, chỉ giống như những con vẹt thông minh, bất an trong một thế giới vô tâm, dễ bị thao túng, không ngừng tìm cách hòa nhập vào thế giới của người khác (Là người da đen đầu tiên đến trường Trung Quốc, bác sĩ da đen đầu tiên ở Nhật Bản, người da đen đầu tiên ăn khoai tây chiên). Điều đó thật sự vô lý, nhưng chúng ta đã trở thành như vậy!

Hãy cẩn thận. Đừng rơi vào khái niệm ‘phát triển’. Đó là một cái bẫy, được dàn dựng khéo léo bởi ngân hàng thế giới, IMF, EU và bộ máy thống trị thế giới của người da trắng.

Scroll to Top